Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, sau lúc Lưu Bị đến Ngọa Lengthy trang cầu kiến Gia Cát Lượng mà ko gặp, từng để lại một phong thư. Trong thư Lưu Bị tỏ bày bản thân "ngưỡng mộ cao danh đã lâu", thành ý "hai lần đến yết kiến đều không được gặp phải trở về, ăn năn vô cùng". Sau khi thuật lại chí hướng cả đời, Lưu Bị hy vọng Gia Cát Lượng với thể xuống núi phụ tá, "trổ hết tài lớn của Lã vọng, thi thố hết kế lạ của Tử Phòng", cũng kể mình muốn sau khi "tắm gội ăn chay" lại đến thăm viếng, tâm cầu hiền như khát nước hiện rõ trên giấy. Thân là hoàng thúc có thể chiêu hiền đãi sĩ tương tự, có thể nhắc là đã nhiệt thành tận nghĩa rồi. Theo quan niệm của thế gian, trong Tam Quốc Diễn Nghĩa Gia Cát Lượng là nên vì được sủng ái mà lo âu, cần phải tự mình gặp hoàng thúc mới phải đạo.
Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, Gia Cát Lượng trong «Xuất sư biểu» lần thứ nhất sở hữu đưa ra lời giảng giải đối sở hữu tâm sự của ông. Ông nói: "Thần xuất thân áo vải, cấy cày ở Nam Dương, chỉ cầu an toàn tính mệnh trong loàn thế, không cầu tên tuổi nơi chư hầu". Gia Cát Lượng nói: "chỉ cầu an toàn tính mệnh", thật ra cũng không thuần tuý là bảo kê mạng sống của mình, ở đây "tính" và "mệnh" là tách ra, hơn nữa "tính" đứng trước "mệnh". Trong chậm tiến độ, "tính" chỉ bản chất, tính tình, bao gồm nguyên tắc làm cho người, phương thức làm người, và khí tiết, v.v. của ông, chậm tiến độ là so với "mệnh" còn quan trọng hơn.
Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, Gia Cát Lượng cũng chẳng phải là người trong trần ai, đối với danh-lợi-sắc-dục trong cõi bụi hồng cuồn cuộn đều xem rất nhẹ. Sau lúc nhận lời Lưu Bị xuống núi, ông dặn dò người em Gia Cát Quân rằng: "Ta chịu ân lưu huỳnh thúc ba lần hạ cố, chẳng thể từ khước được. Em ở nhà, chăm việc cày bừa ruộng đất không được bỏ không, đợi bao giờ thành công anh sẽ về đây ẩn dật." Về sau Gia Cát Lượng vì ủy thác của Lưu Bị mà cúc cung tận tụy, bệnh chết trên gò Ngũ Trượng; trước lúc lâm chung, ông dâng tấu chương cho chúa công Lưu Thiện, nói: "Nhà tôi với tám trăm gốc dâu, năm trăm mẫu ruộng, cơm áo con cháu tôi, tự khắc đủ sử dụng. đến như tôi, nhiệm ở ngoài, cần sử dụng thức gì, đã có của công chu cấp, chẳng hề kiếm tìm sinh kế khác. Tôi chết đi không để trong nhà mang tấm lụa thừa, ngoài dinh mang chút của riêng, để phụ lòng đại vương đâu!"
ngừng thi côngĐây là gan ruột của Gia Cát Lượng trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, ông xuất sơn phụ tá Lưu Bị ko phải vì công danh lợi lộc, càng không phải vì được hiển vinh, tinh ranh tổ tông; mà là vì thuận theo Thiên Ý xếp đặt, đi hoàn thành sứ mạng lịch sử của mình. Vào thời cổ đại, đạo đức con người khá cao, những người ko màng danh lợi thì đâu đâu cũng có, như là Thủy Kính tiên sinh mà Lưu Bị "ba lần thăm lều cỏ" trước sau đều gặp, Thôi Châu Bình, Thạch Quảng Nguyên và Mạnh Công Uy, v.v. trong số họ không có một ai nguyện ý đi theo Lưu Bị khiến cho quan tranh giành cõi trần. Thật ra ko phải vì tài học của họ không thấp, mà vì họ thích cuộc sống ko màng danh lợi hơn. Cuộc sống như thế dễ làm cho tâm người ta bằng lặng như mặt nước, tiến nhập vào tình trạng tu luyện. Điều này khiến cho tôi nhớ tới bốn câu thơ của trong tập «Hồng Ngâm» của Ông Lý Hồng Chí: "Thế gian nhân đô mê, Chấp trước danh dữ lợi, Cổ nhân thành nhi thiện, Tâm tĩnh phúc thọ tề."
Văn hóa Trung Quốc cổ đại là văn hóa nửa Thần, toàn bộ người thỏa lòng với số mệnh trời cho, không để ý hơn thua. Họ thấu hiểu lịch sử đều tự có an bài và có quy luật phát triển của nó. Thôi Châu Bình lúc cộng Lưu Bị bàn luận đạo lý "trị loạn", đã kể với Lưu Bị rằng: "Thuận trời thì thanh nhàn, trái trời thì vất vả; số đã định, thì ko chống lại được". Thủy Kính tiên sinh sau khi biết chuyện từ Thứ tế ngựa tiến cử Gia Cát bèn "ra khỏi cửa, ngẩng mặt lên trời cười lớn rằng: 'Ngoạ Lengthy tuy gặp chủ, nhưng ko gặp thời, tiếc nuối lắm thay!'" Thật ra, họ đều biết giang sơn nhà Hán khí số đã hết, dù là người nào cũng chẳng thể với sức đổi trời.
Trong lịch sử với một dự ngôn rất nức tiếng, tên là «Mã Tiền Khóa», biểu hiện từ thời Tam Quốc cho đến đại sự lịch sử của ngày hôm nay, tác pretend chính là Gia Cát Lượng. vì thế đối với hướng đi của lịch sử, Gia Cát Lượng trên thực tế đã rõ như lòng bàn tay, điều này có thể giảng giải ông vì sao lần thứ nhất cộng Lưu Bị trao đổi đại kế thiên hạ, đã tiên lượng xác thực kết cục trần giới chia ba, cũng lấy ra một tấm địa đồ, nhắc Lưu Bị ngày sau lấy đất Tây Thục lập quốc, cùng Tào túa, Tôn Quyền theo thế chân vạc mà đứng. Cũng mang thể hiểu vì sao ông đề cập trong «Hậu xuất sư biểu»: "Thần cúc cung tận tụy xin dốc lòng tới chết mới thôi. tới như thành bại, được mất không phải do mẫu tài tình của thần sở hữu thể xoay ngược lại vậy".
Người đương đại đọc «Tam Quốc», chỉ với thể bái phục trí tuệ và thị lực của Gia Cát Lượng. Nhưng mãi cũng không nghĩ ra được, 1 người nông dân "cày cấy ruộng nương" như ông, người giao tiếp cũng không phải quan lớn hiển hách, mà thông báo lúc chậm tiến độ cũng không lớn mạnh, làm sao có thể biết cẩn thận tính cách của mười mấy lộ chư hầu, mối quan hệ tương hỗ giữa các thế lực, làm sao với thể tiên lượng chuẩn xác kết cục thế chân vạc của Tam Quốc? Thật ra, người hiểu tu luyện đều biết mẫu trí não này là vượt xa khỏi cấp độ người thường, đạt đến cảnh giới như lời Lão Tử biểu hiện trong «Đạo Đức Kinh»: "Không ra khỏi nhà, cũng biết thiên hạ" ("Bất xuất hộ, tri thiên hạ"). Mà cái "biết thiên hạ" này đã được nói ở mục "Công năng dao thị" hoặc "Công năng túc mệnh thông" trong «Chuyển Pháp Luân».
Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, trận đại chiến Quan Độ, Viên Thiệu 70 vạn quân đấu sở hữu 7 vạn nhân mã của Tào Tháo; hơn nữa Tào tháo lương thảo không đủ, sở hữu nguy cơ toàn quân bị diệt; vậy mà đúng lúc này, Tào túa dùng kế đốt kho lương thảo ở Ô Sào, đánh bại Viên Thiệu. cuộc đấu Xích Bích, Tào toá sở hữu hùng binh 83 vạn, mà liên quân Tôn-Lưu chỉ mang mấy vạn nhân mã, Tào túa gần sửa hợp nhất thiên hạ; nhưng chỉ một đợt hỏa công đã làm thuyền trại của ông bị vùi dưới đáy sông, suýt chút nữa mạng sống cũng không còn? Trận Nhai Đình, Lưu Bị thống lĩnh hơn 70 vạn quân, mà Tôn Quyền chỉ sở hữu mấy vạn nhân mã; ngay khi Đông Ngô ở trước nguy cơ ngọc nát đá tan, Lục Tốn hỏa thiêu liên doanh trải dài 700 dặm, làm cho Lưu Bị thất bại phải trở về Bạch Đế thành. Gia Cát Lượng sáu lần ra Kỳ Sơn, trong chậm triển khai với ba lần nghe đâu toàn thắng, nhưng bỗng nhiên gặp biến cố lớn làm cho đành phải nửa các con phố quay trở về; 1 lần chung cuộc khổ tâm bố trí kế sách vây khốn cha con Tư Mã Ý trong Thượng Phương cốc, đốt cháy mồi lửa đã giấu sẵn. nào ngờ "bỗng dưng trời nổi cơn giông to, mây đen kéo ngút trời, 1 tiếng sét nổ dữ dội, rồi đổ mưa xuống như trút nước. Lửa đang cháy tắt sạch, địa lôi phục câm tịt, những đồ dẫn hỏa cũng vô dụng…"
Mỗi một cảnh huống đều là nghìn cân treo sợi tóc, với chạy cũng chẳng thể thoát, lại nảy sinh 1 sự kiện phần đông không thể phát sinh, mà làm lịch sử bị chuyển hướng ngay tại ngừng thi côngĐây. Đây là bởi vì Thần muốn đạt tới cục diện thế chia ba trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, sẽ không để 1 đất nước nào chưa tới thời gian Thần an bài mà bị diệt, cùng lúc cũng khuyên bảo con người "mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên". Đúng như bốn câu rút cuộc trong hồi kết của « Tam Quốc Diễn Nghĩa »: "Ngẫm sự thế bời bời ngán nỗi, Cuộc tang hải biến đổi khôn lường, Tam phân 1 giấc mơ mòng, Viếng đời gọi có mấy hàng hôm nay…" Bốn câu thơ này phải đề cập là nét bút vẽ rồng điểm mắt cho cả cuốn «Tam Quốc Diễn Nghĩa». Dù là Tào dỡ, Lưu Bị, hay Tôn Quyền, thuộc cấp văn thần võ tướng của họ thể hiện ra đấu trí tranh dũng, ngừng thi côngĐây chỉ là để phù hợp có mẫu lý của con người và biểu lộ cho người thường xem, thật ra đều là Thần an bài 1 mẫu thăng bằng, đạt đến thế chân vạc quân sự trong Tam Quốc Diễn Nghĩa mà thôi.
khi đọc « http://chanhkien.org/ » điều tôi chú ý chính là mưu lược từng trận chiến, thích xem Gia Cát Lượng và du lãm, Tào tháo dỡ, Tư Mã Ý đấu trí mang nhau.
Từ khóa: Tam quoc dien nghia